Người thầy tốt nhất là người thầy khơi gợi chứ không giáo điều, và truyền cho học trò mình mong muốn tự dạy bản thân "

Ngày 03 tháng 06 năm 2020

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Các bài viết của học sinh

Cập nhật lúc : 09:52 06/05/2020  

Cuộc thi viết về quyển sách em yêu thích nhất năm 2020

Họ và tên: Lê Thị Uyển Nhi

Lớp: 11B3

Đề: Viết về quyển sách em yêu thích.

 Mẹ có nghĩa là bắt đầu cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc. Mẹ có nghĩa là duy nhất, một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng. Mẹ không sống đủ trăm năm nhưng đã cho con dư giả nụ cười và tiếng hát. Thật đúng như lời của nhà thơ Thanh Nguyên: “Mẹ là tất cả, là kho báu duy nhất tồn tại vĩnh hằng trong tim mỗi con người, mẹ là tuyệt tác của tạo hóa, là bà tiên có phép nhiệm màu và thậm chí mẹ là duy nhất khi mẹ không tỉnh táo và bình thường. Thế nhưng những ai khi còn có mẹ chắc hẳn sẽ không bao giờ cảm nhận được sự quan trọng về tình yêu của mẹ, để rồi khi ta nhận ra điều đó thì cũng chính là lúc mẹ không thể làm gì cho ta cũng như ta không thể làm gì cho mẹ được nữa. Đó cũng chính là nội dung cuốn sách “Mẹ điên”- một cuốn sách đã khắc sâu trong tấm trí không chỉ tôi mà hết thảy những người đọc, một cuốn sách đem đến cho tôi những bài học mà tôi khó có thể tìm thấy ở đâu khác.

          “Mẹ điên” của tác giả Vương Hằng Tích gần như ghi lại những sự kiện có thật được xếp vào dạng tiểu thuyết ghi chép thực, kí thực tiểu thuyết. Nhân vật chính là gia đình người cậu của tác giả. Vương Hằng Tích là người dân tộc, nhà nghèo học gần hết Trung học cơ sở thì năm 1985 rời khu tự trị tỉnh Hồ Bắc ra đi kiếm việc. Khi 15 tuổi làm mọi việc, rồi đi học nấu ăn, tự mày mò viết văn chủ yếu là tảng văn ghi chép tự truyện. Cuối năm 2004 truyện ngắn Mẹ điên của anh ra đời và đạt giải nhất về “Văn học kính lão” toàn quốc, gây nên sự chấn động trong làng văn học Trung Quốc. “Mẹ điên” là tuyển tập truyện ngắn văn học mạng được tác giả Trang Hạ dịch từ nguyên tác tiếng Hoa của các tác giả khác nhau. Với lối hành văn và cách sử dụng ngôn từ mộc mạc, giản dị, tác phẩm đã trở nên gần gũi với mỗi chúng ta bằng những thông điệp đầy ý nghĩa từ cuộc sống. Bạn nào chưa từng nghe câu chuyện “Mẹ điên”- một câu chuyện từng gây chấn động nền văn học Trung Quốc lấy đi không ít nước mắt của hàng bạn đọc vậy thì chần chừ gì nữa hãy cùng đọc và cảm nhận với mình nhé!

          Người mẹ điên - một câu chuyện đời thực ướt đẫm nước mắt, tôi đã đọc, đọc thật chậm,.. thật chậm, từng diễn biến của câu chuyện đã đánh thẳng vào tâm trí và tình cảm của tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên má ... cứ tuôn ... cứ tuôn ... tôi chẳng hay rằng mình đã khóc ... Cậu chuyện gợi ra khung cảnh về một vùng quê nghèo khó, một vùng quê có những hủ tục, có những người mẹ chồng gia trưởng, có những con người cứ tưởng rằng trái tim họ đá hóa đá nhưng vẫn đầy cảm xúc tình người. Một người mẹ điên chẳng ngày nào được sung sướng, tôi muốn trách, trách tất cả những người trong câu chuyện, trách cái làng quê nghèo đã hắc hủi mẹ điên, trách bà nội Thụ vì đã có những toang tính và đối xử thiếu tình người với mẹ, trách cha Thụ vì quá nhu nhược và trách Thụ vì đã xem mẹ mình chỉ là một con điên vô dụng, cư xử với mẹ như một kẻ thù. Thế rồi khi nhìn lại, tôi mới hiểu ra và không muốn trách ai nữa... Vì đâu mà bà nội Thụ phải làm thế? Tất cả vì cái nghèo, cái hủ tục của vùng quê Trung Quốc, nó luôn đi liền với khó lấy vợ cho con bà nội đã làm thế bởi bà thương con trai, bởi bà lo sợ rằng mẹ điên không biết nuôi con, sẽ lên cơn và vứt bỏ Thụ bất cứ lúc nào, vì dù sao mẹ cũng chỉ là một người đàn bà điên mà thôi... Ngay cả Thụ, Thụ cũng thế, tôi không trách Thụ nữa, vì tôi đã hiểu được những thái độ, nó xuất phát từ sự thất vọng ghê gớm về người mẹ mà Thụ chưa bao giờ nghĩ rằng đó là một người điên; nếu là bạn, bạn cũng sẽ như thế thôi. Bất cứ ai trong mỗi chúng ta khi còn bé nếu có một người mẹ điên vừa bẩn thỉu vừa vô dụng giống như Thụ chắc hẳn bạn cũng sẽ đối xử với mẹ mình như Thụ mà thôi. Và tôi... tôi cũng thế. Cứ ngỡ rằng Thụ sẽ chẳng bao giờ gọi mẹ, đến tiếng gọi Mẹ Thụ cũng chẳng bao giờ cất lên dù chỉ là trong tâm trí. Sự khinh bỉ mẹ mình khi “không phân biệt đâu là cỏ đâu là lúa” luôn hiện diện trong suy nghĩ lỗi lầm của Thụ. Nhưng càng về cuối truyện, Thụ đã thay đổi suy nghĩ, đến cách cư xử của cậu cũng thay đổi hẳn, tiếng gọi “Mẹ” cũng đã cất lên trong tâm trí và lời nói, Thụ đã cảm nhận được tình yêu của người mẹ điên dành cho con trai của mình, mẹ luôn sẵn sàng làm bất cứ việc gì cho con, chẳng màng gian nan cực khổ, bất chấp nguy hiểm hay phải hi sinh cả mạng sống của mình cho con, mẹ cũng làm, mặc dù hành động đó, có thể chỉ xuất phát trong vô thức. Có một câu nói trong truyện khiến người đọc nhớ mãi: “Và thật kì lạ, hễ bất cứ việc gì làm cho con trai, mẹ đều không điên tí nào”. Thế đấy, tình yêu của mẹ luôn tỉnh táo, một người mẹ điên có thể đi bộ hàng chục cây số, xuyên nắng tuyết, xuyên cái rét thấu đến tận xương tủy để mang thức ăn cho đứa con suốt 3 năm ròng rã... Nhưng cuối cùng thì sao?Một kết đau đớn đã đến với mẹ... mẹ sống mà không một ngày được hưởng sung sướng chịu đựng mọi khổ cực vì con, đến chết cũng vì con. Tim tôi như thắt lại từng dòng chữ diễn tả cái chết của mẹ “Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám máu đen nặng nề.” Sao lại nhẫn tâm đến thế! Có quá bất công hay không khi một người mẹ suốt đời chỉ biết sống vì con mình lại phải nhận một cách chết thảm thương đến như vậy? Cái chết tức tưởi của người mẹ cũng là cái cảm giác 

Chưa có bình luận nào cho bài viết này